Tư vấn trực tuyến
Lượt truy cập : 9599717
Số người online : 3
Chuyên mục: Tin tức  
Ngày đưa tin: 17/11/2015 - 15:29    

Những dòng cảm xúc về chuyến đi tình nguyện của chương trình vì cộng đồng

“Chương trình vì cộng đồng”

 
 
Địa điểm: Trường Tiểu học Lao Chải, thôn Lao Chải, xã Lao Chải, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai.
           
             Sáng ngày 7/9/2015, xe chúng tôi xuất phát từ Trường Cao Đẳng Kinh tế Kỹ thuật Hà Nội – Thành phố Hà Nội di chuyển đến thị trấn Sa Pa – Tỉnh Lào Cai nằm cách Hà Nội hơn 300km theo hướng Hà Nội – Lào Cai trên con đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai.
 
 
Cao tốc Nội Bài – Lào Cai
 
                Cả đoàn chúng tôi bao gồm thầy cô và sinh viên của trường xuất phát hừng hực khí thế và trong lòng vui mừng tột độ trước chuyến đi đầy tính nhân văn được nhà trường tổ chức. Nhìn trên khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ.
               Bước sang địa phận tỉnh Lào Cai xe chúng tôi di chuyển trên những con đường ngoằn ngoèo với những khúc cua gấp và tôi cảm thấy không khí xung quanh đang trở nên áp lực hơn khi xe chúng tôi càng lên cao, hai tai tôi ù đi và cảm thấy khó nghe hơn.
 
 
Cung đường ngoằn ngoèo ở Sa Pa
         
         Trên đoạn đường tiếp theo hiện ra trước mắt chúng tôi là khung cảnh huyền ảo của mây trời, núi non cùng các thửa ruộng bậc thang đang độ vào mùa.
 
 
  
Ruộng bậc thang đang độ vào mùa ở Sa Pa
 
 
 
 
              Lòng tôi ngập tràn niềm vui cùng sự háo hức cho chuyến đi vì cộng đồng nơi này. Càng đi, chúng tôi càng thấy tự hào khi mình sinh ra là người Việt Nam mang trong mình dòng máu con rồng cháu tiên. Ngay lúc đó, giống như lòng yêu thương đồng bào, yêu Tổ Quốc trong lần đầu lên vùng Đông Bắc trải nghiệm đang trỗi dậy. Tôi thấy yêu Tổ Quốc nhiều hơn!
           
 
 
Đến thị trấn Sa Pa, cả đoàn chúng tôi xuống xe và không thể nào kìm nén được cảm xúc - chúng tôi hét vang sung sướng, cảm giác sảng khoái với không khí trong lành và mát mẻ nơi đây, không xô bồ và chen chúc.
 
 
Nhà thờ đá Sa Pa
 
              Chúng tôi di chuyển tiếp đến xã Lao Chải trên con đường nhỏ nhưng đã được “bê tông hóa” khá sạch sẽ và đẹp hơn những con đường mòn lầy lội trước đây. Lòng tôi cũng thầm vui vì người dân Đông Bắc đã và đang được Đảng và nhà nước chú ý đến trong những năm vừa qua.
 
 
Đường đi đến Lao Chải
 
 
 
           
              Chúng tôi đến trường Tiểu học Lao Chải cũng là lúc các em đang trong ca học buổi chiều. Các em theo lời của thầy cô ra sân xếp hàng ngay ngắn và gặp gỡ chúng tôi. Những hoạt động chuẩn bị loa đài, ghế ngồi… cũng được diễn ra nhanh chóng.
 
 
 
            Tiếp theo là những cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa chúng tôi với thầy cô giáo cùng các em học sinh nơi đây. Và những món quà được nhà trường trường Cao Đẳng Kinh tế Kỹ thuật Hà Nội chuẩn bị được trao đến các em, quà không nhiều nhưng chúng tôi mong những cái chăn, những bộ quần áo, những đôi ủng hay đơn giản là những thùng mì… có thể giúp các em nơi đây bớt phần nào cái lạnh trong mùa đông khắc nghiệt đang tới gần.
 
 
Thầy Nguyễn Văn Quý (bên phải) – Trưởng phòng Hành chính tổng hợp trường Cao đẳng
Kinh tế Kỹ thuật Hà Nội thay mặt nhà trường trao tặng những món quà nhỏ đến các em.
 
 
 
   
           
                 Đến đây được xem các em múa hát tôi thấy được sự gần gũi, thân thiết của những con người mang trong mình cùng một dòng máu Âu Lạc tuy chỉ trong lần đầu gặp gỡ.
 
 
 
Các em học sinh trường Tiểu học Lao Chải biểu diễn các tiết mục văn nghệ
           
                Được nói chuyện và chia sẻ với các em tôi thấy các em chủ yếu là người dân tộc HMông, Tả Phìn,… Nhìn các em tôi thấy mình đã may mắn hơn các em rất nhiều ngay từ cuộc sống hàng ngày đến học tập. Trò chuyện cùng các em và nghe kể rằng các em phải di chuyển 7-10km để đến trường đi học và chỉ đi bộ, có em thì 15 tuổi mới học lớp 5… Tuy nhiên, nhà trường đã có khu bản trú cho các em ở xa ở lại trưa hoặc tối giúp các em được đến trường học thuận tiện hơn.
 
 
Thầy cô và sinh viên trường Cao đẳng kinh tế Kỹ thuật Hà Nội chụp ảnh kỷ niệm
cùng thầy cô và các em  học sinh trường Tiểu học Lao Chải
 
Chúng tôi phát quà và chút đồ ăn vặt cho các em xong cũng chỉ nán lại được một chút để trò chuyện cùng các em. Lúc này, trời chuyển sang lạnh hơn, nắng cũng đã tắt, các em tan học và chúng tôi ra về…
 
 
 Những hoạt động mà chúng tôi cảm thấy được gần gũi với các em học sinh           
 
                 Ra về, ngồi trong xe nhìn các em ríu rít nô đùa chia nhau những cái bánh, cái kẹo vô tư và hồn nhiên đang ngày ngày phải đi học trên những con đường dốc ngoằn ngoèo cùng khí hậu khắc nghiệt của mùa đông vùng cao Đông Bắc nói chung và xã Lao Chải, huyện Sa Pa, Lào Cai nói riêng tôi thấy các em thật có nghị lực, các thầy cô giáo – người truyền “cái chữ” đến các em cũng thật phi thường.
 
 
            Trở về mà trong lòng lặng trĩu, thương các em thật nhiều và cảm thấy mình cần cố gắng học tập nhiều hơn để một ngày nào đó không xa có thể quay lại và được cùng các em nơi đây học tập và sinh hoạt hay đơn giản là quay lại đây để giúp đỡ các em nhiều lần nữa và nhìn nơi đây đổi mới từng ngày.
 
  
Buổi tối ở Lào Cai của thầy (cô) trò.
 
              Riêng với cá nhân tôi đây là một chuyến đi không thể nào quên. Cám ơn Ban Giám Hiệu cùng các thầy cô giáo trường Cao đẳng Kinh tế Kỹ thuật Hà Nội đã giúp chúng em có được cơ hội trải nghiệm. Em mong nhà trường sẽ tổ chức thêm những chuyến đi, những chương trình vì cộng đồng như thế này nữa để chúng em có thể biết rằng bản thân mình đang may mắn như thế nào. Cũng qua đó từ sâu thẳm trong con người tôi dường như tình yêu đồng bào, yêu quê hương đất nước, yêu dân tộc như sống dậy và tràn đầy hơn…
 
Tạm biệt Lào Cai, tạm biệt Sa Pa và hẹn vào một ngày gần nhất!
 
Bài viết: Trịnh Lan Phương - Sinh viên lớp C6-NH
Biên tập: Lương Nguyên Nguyên
 


 

Địa chỉ: Số 9, Đường Trần Vỹ, Phường Mai Dịch, Quận Cầu Giấy, TP. Hà Nội.

Điện thoại: 024 6686 9347 - 024 6253 2747; Email: vanphong.cdktkthn@gmail.com

Fanpage Facebook: https://www.facebook.com/caodangkinhtekythuathanoi

Powered by Alphanet