163 Đám cưới ma [Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam] mới nhất

[*]

Truyện Cổ Tích Cô Dâu Ma

đám cưới ma là một câu chuyện cổ tích Việt Nam kể về cuộc chia ly âm dương kỳ lạ giữa một người đàn ông họ Lê và cô con gái xinh đẹp của ông ta.

1. Cô tên Lệ, con nhà giàu

Ngày xửa ngày xưa có một anh tên Lê, xuất thân từ một gia đình nghèo khó phải đi khắp nơi làm ông chủ trẻ. Sau đó, anh được một phú ông ở làng nọ rước về “ngồi” ở nhà để con cái không phải đi học xa. Phú Ông có một cô con gái chưa chồng. Từ ngày có chàng trai đến nhà, cô gái đem lòng yêu chàng trai trẻ. Thấy cô gái ấy yêu anh thật lòng, anh cũng rất yêu cô. Hai bên từng thề non hẹn biển cùng nhau đến đầu bạc răng long.

Nhưng khi cha mẹ cô mang trầu rượu đến đưa cô gái về ra mắt con trai, thì phú ông nhất quyết không cưới. Không những thế, sợ thầy “ngồi” ở nhà lâu sẽ không có lợi nên cuối năm, anh lấy cớ lên tỉnh học với chú Cu của bà con, người đàn ông giàu có mời anh ta chuyển đến một nơi khác. Thấy tình yêu bị chia cắt, cô gái nhà giàu rất đau lòng nhưng vì nhút nhát nên không dám nói với ai, chỉ biết khóc một mình. Xa người yêu, cô sinh ra thất tình, rồi cơn đau chuyển thành bệnh. Dù có nhiều loại thuốc chăm sóc nhưng bệnh mỗi ngày một nặng hơn, chẳng mấy chốc nụ hoa sẽ lìa cành.

Thương tiếc con gái của họ, người đàn ông giàu có và vợ bày tỏ sự đau buồn. Tiền được chi tiêu tốt cho đám tang. Họ đặt tất cả những kỷ niệm của họ trong quan tài. Để tưởng nhớ lâu dài, chiếc gương của ông đã bị đập vỡ thành hai mảnh: một mảnh được đặt trong quan tài và mảnh còn lại được đặt trên bàn thờ.

2. Đám cưới ma

Nói về người anh họ Lê, bị phú ông từ chối, cấm đoán, cô gái cũng đau đớn không kém. Nhưng vì mưu sinh, anh phải bỏ đi dạy học ở một tỉnh xa. Tuy nhiên, anh vẫn không quên theo dõi tin tức của người yêu. Khi biết tin anh qua đời vì đau buồn, nỗi đau trong anh sẽ không bao giờ nguôi. Từ đó, anh quyết định ở vậy cho đến khi lớn lên, từ chối tất cả các nhóm do người thân đứng đầu hoặc nhờ giúp đỡ.

Ba năm trôi qua.

Một ngày cuối năm anh khăn gói về quê. Con đường phải đi qua làng người yêu, nhưng vừa đặt chân đến đó thì trời đã tối. Đột nhiên có một cơn bão, và gió thổi bụi. Trên đường đi, thấy sắp có mưa lớn, anh vội chạy tìm chỗ trú. Đi qua vài lùm cây, anh may mắn nhìn thấy ánh đèn phía xa. Anh chạy đi tìm cậu. Khi dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, anh gõ cửa xin vào. Vừa mở cửa, một cô gái cầm đèn bước ra. Anh vô cùng bất ngờ vì người đó không phải ai xa lạ mà chính là người yêu năm xưa của anh. Anh kêu lên:

– Ồ! Người hay ma? Tin đồn nói rằng cô ấy đã chết? tại sao bạn lại ở đây bây giờ

– Tôi chưa chết. Cô gái mỉm cười trả lời. Nếu anh ấy đã chết, làm sao tôi có thể còn ở đây và nói chuyện với anh ấy? Tôi đã đợi anh ấy mỗi ngày ở cửa trong vài năm. Tôi rất vui khi gặp lại bạn ngày hôm nay, tôi rất hạnh phúc. Mời anh vào, kẻo mưa.

– Có ai ở nhà không? cô ấy đang ở với ai

– Ở với dì. Ở đây cả hai chúng ta đều có thể được tự do. Không ai làm phiền chúng tôi dừng lại.

Nghe anh nói, gã tên Lê tỏ vẻ nghi ngờ. Anh rụt rè bước vào.

Cách bài trí của ngôi nhà trông khác với ngôi nhà mà tôi đã từng ngồi và dạy học, nhưng tôi không biết điều đó. Căn nhà vắng tanh chỉ có một người dì gầy gò, không nghe được. Nhưng chỉ trong tích tắc, cô gái đã gọi đến năm bảy người cả nam lẫn nữ. Họ vật lợn, bắt giò chả, gói xôi, gói bánh, khiêng bàn ghế. Anh hỏi cô gái khi ngồi xuống cạnh anh lần nữa.

– Làm gì mà giết xôi thế?

– Làm lễ cưới chúng tôi ở đây! Tại sao anh ấy lại chậm hiểu như vậy?

– Không có bố mẹ, họ hàng hai bên sao?

– Đúng. Anh ấy có một người cô. Có ông bà ngoại. Nhưng bạn cũng phải che giấu nó một chút. Nếu bạn có cha mẹ, bạn không thể nhận được một thẻ. Bên cạnh đó, có những thị trấn quanh đây để chứng kiến ​​chúng ta.

Cô gái thấy anh có vẻ bối rối liền dẫn anh vào phòng. Nội thất trong phòng được trang trí rất tốt. Cô gái lôi ra tất cả những kỷ niệm hồi còn bé, trong đó có tấm bản đồ mà anh trai Lê ngày trước đưa cho cô xem.

Nhìn thấy chiếc lược sừng cũ, anh cảm thấy tự tin hơn. Anh rụt rè cố chạm vào cô gái. Thấy cô vẫn xinh đẹp dịu dàng như xưa, mọi nghi ngờ trong anh bỗng tan biến. Trong tích tắc, cái bàn đứng yên. Có khá nhiều khách, bao gồm ông bà của cô gái, dì của cô, và nhiều ông già và phụ nữ, tất cả đều đẹp trai và chải chuốt. Họ mời hai anh chị ra trước bàn thờ để làm lễ. Mùi rất nồng. Một cụ già khấn vái hồi lâu, cuối cùng quay sang chúc hai anh em “tuổi già”. Chàng trai họ Lê nhìn thấy cô gái trước đèn, hai má ửng đỏ vì vẻ thẹn thùng.

Sau đó, họ ngồi xuống đĩa. Hai vợ chồng có thể ngồi mâm riêng trong phòng. Cô gái ăn nhẹ, nhưng anh đói nên cảm thấy ngon. Bên ngoài, tiếng bát đũa va chạm nhau vang lên. Cuối cùng, khung cảnh chìm vào im lặng như khi anh vừa đến.

Cả hai nằm trên giường và nói chuyện. Chưa bao giờ cảm thấy sung sướng và thoải mái đến thế. Anh đọc những bài thơ tả nỗi nhớ mong, sầu muộn kể từ ngày xa vợ. Cô gái hỏi anh:

– Thế là chúng ta thành vợ thành chồng, viên mãn tâm nguyện, em có hạnh phúc không?

“Vâng,” anh ấy trả lời, “nhưng nếu tôi có thể chu cấp cho cha mẹ tôi, tôi sẽ hạnh phúc hơn nhiều.

– Vậy nếu có chuyện gì xảy ra, liệu anh ấy có còn yêu mình không?

– Yêu và quý

– Yêu nhiều hay yêu ít?

– Tình yêu mãi mãi

– Anh chết rồi, em còn yêu anh không?

– Dù sao anh vẫn yêu em nhiều lắm.

Sau đó, sau khi quan hệ tình dục, anh ta ngủ thiếp đi.

Sáng thức dậy, ông không thấy cô gái và ngôi nhà đâu cả, chỉ thấy mình nằm trên một ngôi mộ được đắp kỹ. Anh ấy mới biết rằng mình đã lạc vào thị trấn ma tối qua và gặp được người yêu của mình. Anh chỉ ngạc nhiên là bụng mình vẫn còn no, mũi vẫn còn thoang thoảng hương trầm.

3. Tìm lại vợ yêu

Sau những ngày nghỉ ở quê, thầy Lê trở lại các tỉnh trong đất liền để trở lại với công việc giảng dạy của mình. Một năm nữa trôi qua thật nhanh. Năm ấy Tết đến, vì sự giày vò của những bóng ma, anh không về được. Khi khỏi bệnh, ông tiếp tục dạy học cho đến tháng Năm.

Một hôm, người anh họ Lê bỗng thấy xao xuyến nhớ người yêu. Nhớ lại đêm đó, anh khao khát được gặp lại cô, bất kể là gì. Thầy bèn khăn gói từ biệt học trò để về quê. Đi ngang qua làng người yêu, anh không ngờ rằng đôi chân của mình lại tự nhiên đưa anh đi theo con đường cũ đến đúng nơi anh đã cùng người mình làm lễ thành hôn, và lần này cũng như lần trước gõ cửa. , anh lại thấy người yêu mở ra xem. Nhưng bây giờ trong tay cô là một đứa bé chừng bảy tám tháng. Cô trách anh:

– Sao anh về trễ thế? Tôi rất tức giận!

– Đứa trẻ này là ai? – anh Lê hỏi.

– Con ông trời chứ còn con ai nữa? Nhìn nó giống hệt anh ấy.

Hai người lái xe vào vùng sáng. Anh nhìn vợ, thấy vợ có đẹp hơn trước một chút, tuy da hơi xanh. Đứa bé trong tay cô mũm mĩm và dễ thương. Cô nhìn anh và mỉm cười.

– Sau này nhớ dạy nó học. Anh ấy sẽ làm nhiều hơn cha!

Sau khi ăn trưa, cả hai trở lại giường. Nhưng lần này người vợ nói với chồng:

– Chúng ta đã thành vợ thành chồng rồi, thật là toại nguyện. Nhưng nói thật với anh: anh vốn là người ở âm phủ, còn anh là người ở trần gian, lâu ngày không thể tụ hội. Bây giờ chúng tôi có một cậu con trai. Vui lòng trả lại để có thể mang về nhà.

Thấy chồng chần chừ, người vợ lấy trong hộp ra một chiếc gương vỡ đưa cho chồng và nói:

– Không lo bận rộn với việc nuôi dạy con cái. Bố mẹ tôi đã hối hận kể từ ngày tôi mất. Thế là nó về nhà bố mẹ tôi ở, dù sao ông bà cũng không thương cháu đâu. Đừng lo lắng về bất cứ điều gì. Ông cũng giữ mảnh gương này, khi đứa trẻ khóc, ông đưa ra cho nó xem và dừng lại.

Tự ái cả đêm, lại ngủ thiếp đi. Sáng thức dậy, cũng như lần trước, toàn bộ cảnh vật và người yêu đều biến mất. Nhưng lần này trong ngôi mộ bên cạnh anh là một đứa bé với chiếc gương vỡ.

Nhớ lời vợ dặn, anh dắt con đến nhà phú ông ở. Sợ phú ông không đồng ý, ông chỉ xin ở lại mở lớp dạy học trò. Nhưng anh không ngờ rằng lần này vợ chồng phú ông lại tiếp đón anh rất tử tế và nhiệt tình nhận lời. Lại nhờ sự giúp đỡ của phú ông mà ngôi trường của cậu ngày càng đầy đủ hơn. Kể từ đó trở đi, anh ấy gặp ít vấn đề hơn trước. Con của lão sư cũng được gia đình chủ nhân nuôi nấng, chăm sóc miễn phí.

Nhưng mỗi khi con khóc [*] không ai có thể ngăn cản anh ta: thuyết phục và đe dọa là một nỗ lực lãng phí. Vừa đưa cho bố bế, bao giờ bố cũng nín ngay. Một ngày nọ, người đàn ông giàu có nhận ra tại sao cô giáo lại có cách thuyết phục con trai mình tài tình như vậy. Khi nhìn thấy chiếc gương vỡ trong tay ông chủ, phú ông vội kêu lên, cho rằng ông chủ đã tự ý lấy trộm chiếc gương vỡ bày trên bàn thờ con gái mình.

Anh chàng họ Lê đã phải cố gắng hết sức để giải thích cho mọi người hiểu đó là kỷ vật do vợ anh để lại chứ không phải lấy trộm của ai. Người đàn ông giàu có nhìn vào bàn thờ và thấy mảnh gương của con trai mình vẫn còn ở đó. Và cả nhà vô cùng bất ngờ khi so sánh 2 mảnh giống nhau như hoa văn, đường nét đứt 2 bên khớp nhau đến lạ. Nhưng sự ngạc nhiên của họ nhân lên gấp bội khi họ thấy hai mảnh gương đột nhiên hợp nhất.

Người anh họ Lê phải thuật lại sự tình cho vợ chồng phú ông nghe. Từ đó, vợ chồng phú ông nhận anh làm rể, nhận con như cháu nội. Anh ở vậy nuôi con, không lấy vợ khác. Con trai bà sau này học giỏi, thi đỗ trở thành công chức đúng như lời tiên đoán của mẹ.

Chuyện đám cưới ma – Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam
– TheGioiCoTich.Vn –

Ghi chú: [*] Khóc: Nu là từ địa phương, có nghĩa là tức giận. Khóc ở đây có nghĩa là bé quấy khóc.

Định mệnh được tái sinh

Câu chuyện về số phận luân hồi

Cũng kể về mối tình giữa cậu học trò và cô con gái nhà phú ông, nhưng truyện cổ tích “Định mệnh luân hồi” lại mang đến cho người đọc những cung bậc cảm xúc bất ngờ khác.

Các bạn có thể xem thêm truyện này để thấy sự thú vị và hấp dẫn ẩn chứa trong từng tác phẩm bình dân của người xưa.

Định mệnh được tái sinh
Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và thế giới
Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và thế giới

Kho tàng truyện cổ tích dành cho thiếu nhi

Ngoài truyện đám cưới ma kể trên, Thế Giới Cổ Tích còn sưu tầm và chọn lọc rất nhiều truyện cổ tích hay và hấp dẫn khác. Các bé sẽ được bước vào thế giới của những nàng tiên mạnh mẽ, những nàng công chúa xinh đẹp hay những chàng hoàng tử dũng cảm, v.v. Và đằng sau mỗi câu chuyện là những bài học bổ ích về đạo đức và cuộc sống.

Đừng quên khám phá kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và thế giới tại TheGioiCoTich.Vn.

Kho tàng truyện cổ tích