163 Truyện cổ tích Việt Nam: Con cóc liếm nước mưa mới nhất

Cóc liếm nước mưa: kho tàng truyện cổ tích Việt Nam

truyện cổ tích Cóc liếm nước mưa đó là bài học cho những kẻ bất nhân, bất nghĩa, qua đó thể hiện quan niệm sống “ác báo” của người xưa.

Truyện được sưu tầm và giới thiệu trong bộ sách Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của tác giả Nguyễn Đổng Chi.

GHI CHÚ: Có một số chi tiết trong truyện không thực sự phù hợp với trẻ em. Cha mẹ nên cân nhắc điều này trước khi đọc cho con nghe.

1. Một người bạn vô ơn

Có hai bạn An và Nghĩa cùng làm nghề hội họa [1]. Họ thường vào rừng sâu tìm cây chặt hạ, phạt cành lá rồi cho trâu dắt ra bán cho lái gỗ. [2]. Những ngày vào rừng, họ thường làm việc cùng nhau, sống với nhau rất vui vẻ và hòa thuận. Không lâu sau, An lấy vợ. Vợ của An rất đẹp. Hai vợ chồng sống rất hòa thuận với nhau.

Nhưng mặt hồ vốn phẳng lặng bỗng nổi cơn giông tố. Trước hạnh phúc của bạn, tâm hồn Nghĩa dần trở nên khác trước. Anh ta ghen tị với bạn, oán hận cho số phận của mình. Ông thường tự nghĩ: “Người tài giỏi như ta hơn người về mọi mặt, nhưng đời người thì mười, mình không bằng được”. Trái tim của người đàn ông tràn ngập sự thù hận và oán giận.

Rồi một hôm, đến giờ làm việc trong rừng, hai người cùng vác búa đi lấy gỗ. Nghĩa lừa An qua ba núi cao sáu thác [3]anh ấy nói ai đó đã nói với anh ấy rằng có một cây trái tim [4] khoảng ba người ôm nhau. Có cây thế này thì tha hồ chụp nhé [5] trình điều khiển Niềm tin của bạn là đúng, đi vào rừng [6]. Trong lúc An đi tìm gỗ quý, Nghĩa bất ngờ quăng dây siết chặt tay An. An vùng vẫy thoát ra nhưng sức Nghĩa vốn đã mạnh [7]cũng là cố ý nên có lúc An bị trói [8]. Lời kêu gọi:

– Xin hãy quên tôi đi! Các bác cần bao nhiêu tiền em sẽ làm hết số.

Ý nghĩa nói:

– Anh nói thật, anh muốn cưới em. Nhưng nếu để anh sống thì làm sao lấy được. Sau đó tôi phải giết bạn. Bạn có còn gì không? [9] thì cứ nói đi!

Lúc trước ta còn xin ngươi xem xét lại, nhưng sau đó ta thấy địch nhân của ta quá kiên quyết, cho dù nói ra hơi thở cũng không lay động được lòng sói. [10] chỗ ngồi, vì vậy anh ta nghiến răng và nguyền rủa anh ta một cách thậm tệ. Giơ búa lên, Nghĩa nói:

– Anh có thể yên nghỉ và chết đi! Mỗi năm cho đến ngày hôm nay tôi sẽ cúng dường cho bạn!

Nghĩa định giáng chiếc búa vào giữa đầu An, nhưng đôi mắt đáng nguyền rủa của An mở to nhìn anh khiến anh run lên. Anh nghĩ: “Không giết cũng phải chết. Nếu không lọt vào hàm hổ sẽ tắt thở vì đói khát. Không con ma nào dám vào tận rừng sâu này để làm như vậy.” Nghĩ vậy, anh ta ném búa và dùng cùi chỏ trói An lại. [11] vào một thân cây cho những con hổ thường đi qua để kết liễu chúng. Sau đó, Nghĩa quay lại nói dối vợ anh Ân là mấy ngày nữa chồng chị vẫn vào rừng lấy gỗ.

Hai ngày sau, Nghĩa lên chỗ An bị trói để xem anh này chết chưa. Quan sát từ xa, Nghĩa thấy An vẫn bất động nhưng đầu hơi ngóc lên. Ngạc nhiên, anh tự hỏi: “Anh ấy đang làm gì vậy, và tại sao anh ấy trông như vậy?”. Lúc này anh mới để ý thấy lưỡi của An thỉnh thoảng thè ra. Thì ra vì quá khát nước, An làm như vậy với hy vọng hứng được những giọt sương mai đọng trên lá cây, mong duy trì sự sống.

Nó có nghĩa là trở lại. Hai ngày sau, nó lại tăng trở lại. Anh nhìn rõ An đã chết, đầu gục xuống ngực anh. Lần này Nghĩa trở về rất an toàn. Nghĩa hay tin An đột ngột bỏ mình, bỏ quê hương đi làm ăn xa, không còn nghĩ đến vợ con nơi làng xóm.

Rồi Nghĩa đến rồi đi [12] Hãy đến nhà vợ của An để giả vờ như bạn đang hỏi cô ấy thông tin về chồng cô ấy. Thấy nàng túng thiếu, chàng giả vờ hào hiệp giúp đỡ khi năm quan, khi ba quan mà không hối hận. Trong lúc chồng đi vắng, được bạn của chồng chăm sóc, vợ anh An rất thích thú. Tôi chưa từng thấy ai tốt bụng như vậy. Cho đến khi hay tin Ẩn bị bọn cướp giết ở biên giới, trong góc rừng, anh mới thấy không thể ra đi. [13] Ý nghĩa nữa.

Và rồi khi đau buồn [14]hai người lấy nhau rồi dắt nhau về quê Nghĩa ở một tỉnh xa xôi phía Bắc.

2. Cóc liếm nước mưa

Hai người đã sống với nhau chín mười năm rồi. Chồng vẫn không thú nhận với vợ, vợ cũng không nghi ngờ gì chồng mới. Tức là bây giờ anh không còn vào rừng đốn củi nữa mà là một phú ông buôn bè: hầm trong sân gạch, kẻ hầu người hạ, cuộc sống rất sung túc.

Một buổi trưa hè mưa tầm tã, hai vợ chồng ngồi ăn dưới mái hiên. Bỗng Nghĩa thấy một con cóc đang dựa vào gốc cây cau, dựng đứng, thè lưỡi hứng lấy những hạt mưa bay trên đầu. Anh chợt nhớ đến cái lưỡi của An rằng một ngày xa xôi nào đó sẽ thè ra hứng những giọt sương như con cóc bây giờ. Chợt Nghĩa cất lên tiếng cười rợn người. Vợ đặt đũa xuống tò mò nhìn chồng [15] hỏi chồng

– Bạn nghĩ điều gì khiến bạn cười?

Anh ngập ngừng trả lời:

– Nhìn vào cóc liếm nước mưa Tôi nhớ ngày xưa…

Biết mình mắc lỗi, Nghĩa dừng câu chuyện lại. Thấy vậy, vợ anh tò mò hỏi. Anh trốn nhưng vụng về. Vợ nghi chồng ngoại tình nên càng gặng hỏi [16]. Câu chuyện cuối cùng biến thành một cuộc tranh cãi giữa hai vợ chồng.

Niềm tin cho tôi biết [17]: “Vợ sống với tôi ngần ấy năm, từ nghèo khó đến giàu có nên dù biết chuyện đó tôi cũng không phàn nàn gì. [18] Tôi không biết phải làm sao với bản thân mình, nhưng có lẽ tôi không yêu bản thân mình nhiều hơn bởi tôi thấy mình đã phải vượt qua rất nhiều khó khăn để có được hạnh phúc như ngày hôm nay”. Nghĩ vậy, anh lập tức bảo vợ giữ kín chuyện sắp kể rồi công khai. [19] tất cả những bí mật của quá khứ.

Người phụ nữ ngồi và lắng nghe trở nên trầm ngâm [20] im lặng. Cô thấy người ngồi trước mặt mình không còn là con người nữa. Tất cả sự tốt bụng và dịu dàng của sai lang [21] Đó là một lời nói dối kể từ đó. Cô xót thương cho người chồng yêu quý của mình đã chết oan uổng vì một kẻ phản bội bạn mình. Mặc dù hắn không có phản ứng gì ngay lập tức, nhưng trong lòng hắn lửa giận càng lúc càng dâng lên.

Một hôm đến ngày giỗ của An, ngày giỗ mà Nghĩa vẫn không quên tổ chức cúng cô hồn hàng năm như đã hứa, người phụ nữ ra chợ mua rượu thịt về cúng cô hồn. [22] người bất hạnh [23]. Sau khi làm lễ xong, hai vợ chồng ngồi ăn cơm. Cô ấy cố gắng để có được [24] Cho Nghĩa uống thật nhiều. Khi ác nhân đã thực sự say trên chiếu, cô trói anh ta vào giường. Tiếp theo, lấy một con dao bí ngô [25] đã nát, nàng mổ bụng lấy lòng, bày lên đĩa đặt lên bàn thờ chồng lần nữa.

Sau đó anh ta ra đường công khai thú tội.

Chuyện con cóc liếm nước mưa – Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam
– TheGioiCoTich.Vn –

Phụ đề truyện Con cóc liếm nước mưa

  1. Nghề của Sơn Trang: khai thác gỗ thủ công.
  2. Xế Gỗ: Những người chuyên buôn từng chuyến gỗ xẻ (thường là chuyến quy mô lớn, đường dài) từ xa.
  3. Nước chảy xiết: dòng chảy rất mạnh và chảy xiết.
  4. Tâm Vàng: Cây gỗ lớn mọc trong rừng, cùng họ với xoài, gỗ màu vàng, thớ mịn, không bị mối mọt.
  5. Ăn cắp: Lợi dụng hoàn cảnh của người khác để buộc người ta chấp nhận những điều khoản vô lý của bạn
  6. Rừng sâu: rừng rất sâu và xa, như không còn nhìn thấy đâu là đầu, cuối.
  7. Strong as a diệc: rất khỏe (như voi).
  8. Ràng buộc: Trói chặt.
  9. Cuối cùng: Lời nhắc nhở trước khi chết.
  10. Trái tim của sói giống như trái tim độc ác, mất hết tính người (như trái tim của thú dữ).
  11. Trói khuỷu tay của bạn: Trói cánh tay của bạn sau lưng.
  12. Qua: qua lại, qua lại.
  13. Lía: bỏ đi. Ở đây có nghĩa là bạn không thể rời xa người mà bạn cảm thấy gắn bó và yêu thương.
  14. Thời kỳ tang chế: kết thúc thời kỳ tang chế.
  15. Tò mò: Tôi thích khám phá, tìm hiểu bất cứ điều gì để thỏa mãn trí tò mò hoặc một ham muốn nào đó, dù nó có liên quan đến mình hay không.
  16. Tra hỏi: Hỏi nhiều lần trong một khoảng thời gian ngắn.
  17. Bụng tôi đang nói với tôi, nói với tôi, đừng nói với tôi.
  18. Phàn nàn: bày tỏ sự buồn phiền, không hài lòng để mong được thông cảm, đồng tình.
  19. Kể: nói thẳng, rõ ràng, không giấu giếm, bí mật (điều thường khó nói).
  20. Trầm tư: Anh ấy dường như đang suy nghĩ, thiền định về điều gì đó.
  21. Như sài lang: dùng để miêu tả người độc ác, tàn ác (sái lang: con sói hung dữ).
  22. Cúng cô hồn: làm cơm thắp hương, khấn hồn người chết (theo tín ngưỡng hay phong tục cổ truyền).
  23. Bạc mệnh: Có số phận mong manh, u ám, bất hạnh.
  24. Chuẩn bị: Rót rượu mời uống cho say.
  25. Dao bầu: Loại dao lớn, mũi nhọn, phần giữa phình to, thường dùng để chọc tiết lợn, gia súc.
  26. Công đường: nơi làm việc của quan lại thời phong kiến.
Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và thế giới

Kho tàng truyện cổ tích dành cho thiếu nhi

Ngoài truyện con cóc liếm nước mưa kể trên, Thế Giới Cổ Tích còn sưu tầm, chọn lọc rất nhiều truyện cổ tích hay và hấp dẫn khác. Các bé sẽ được bước vào thế giới của những nàng tiên mạnh mẽ, những nàng công chúa xinh đẹp hay những chàng hoàng tử dũng cảm, v.v. Và đằng sau mỗi câu chuyện ấy là những bài học bổ ích về luân thường, đạo lý ở đời.

Đừng quên khám phá kho tàng truyện cổ tích Việt Nam và thế giới tại TheGioiCoTich.Vn.

Kho tàng truyện cổ tích