201 Kể lại một câu chuyện thể hiện tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước (4 mẫu) mới nhất

Kể chuyện về tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước (4 mẫu), Kể chuyện về tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước

bạn có thể quan tâm

  • Đề khảo sát chất lượng học kì II Sở GD Đức Thọ Tỉnh Hà Tĩnh năm 2012 2013 – Môn Toán lớp 6
  • Đề kiểm tra học kì 1 môn Vật lý lớp 12 năm 2018 – 2019
  • Bài tập cuối học phần Toán 9 THPT
  • Sáng kiến ​​kinh nghiệm cấp THCS: Sáng kiến ​​kinh nghiệm dạy học Địa lí theo chủ đề tích hợp
  • Giáo dục giới tính cho trẻ lứa tuổi mầm non

Kể chuyện về tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước (4 mẫu)

Các bạn đang xem: Kể chuyện về tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước (4 bài văn mẫu)

Kể lại câu chuyện về tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước gồm 4 mẫu, phần Kể chuyện lớp 5 tuần 6. Qua bài viết này, chúng tôi sẽ giúp các em học sinh lớp 5 trả lời nhanh các câu hỏi SGK Tiếng Việt lớp 5 tập 1 trang 57.

Tình bạn

Với dạng đề tài này, các em có thể kể những câu chuyện về lòng hiếu khách, sự giúp đỡ của đồng bào các nước đối với đồng bào ta, tình cảm thân thiện của người nước ngoài đến du lịch, học tập, làm việc… Mời các em tải miễn phí bài viết trên học tốt môn Tập làm văn lớp 5:

chủ đề: Hãy kể lại một câu chuyện mà em đã chứng kiến ​​hoặc một việc em đã làm thể hiện tình hữu nghị giữa nhân dân ta với nhân dân các nước mà em đã chứng kiến ​​hoặc làm.

Vừa về đến nhà, tôi hớn hở xách cặp chạy đến bên mẹ. Hôm nay ở trường con gặp một chuyện rất thú vị, vừa nhìn thấy mẹ là con chạy ngay vào lòng mẹ:

– Mẹ, con chào mẹ.

Mẹ xoa đầu tôi và nói:

– Alô con gái, sao hôm nay con về muộn thế?

QUẢNG CÁO

– Mẹ ơi, hôm nay con gặp một chuyện rất thú vị ở trường, mẹ ngồi đây để con kể cho mẹ nghe nhé!

Rồi tôi bắt đầu kể cho mẹ nghe câu chuyện tôi gặp phải sáng nay:

Xem thêm: Đồng Hành 11 Bài 38: Các Nhân Tố Ảnh Hưởng Đến Sinh Trưởng Và Phát Triển Ở Động Vật

– Lan và bạn trai của cô ấy đã gặp một người lạ trên đường đến trường sáng nay. Cô ấy có làn da sáng, đôi mắt xanh sâu và mái tóc vàng. Anh ấy cao và cao, vì vậy chúng tôi có thể đoán rằng anh ấy là người nước ngoài. Cô cứ nhìn đông nhìn tây rồi lại nhìn đồng hồ, có vẻ sốt ruột. Lúc đầu, tôi và mẹ ngại vì sợ tiếng Anh của mình không đủ với mẹ, nhưng chúng tôi cứ dần thân thiết hơn.

Dựa trên vốn tiếng Anh của mình, chúng tôi biết được rằng cô ấy bị tai nạn xe hơi, xe của cô ấy bị hỏng và cô ấy có việc gấp. Chúng tôi hơi lo lắng, nhưng cuối cùng cũng chạy đi xin dụng cụ giúp cô sát trùng và băng bó vết thương. Chúng tôi cũng đưa cô ấy đến tiệm sửa xe của chú Hoạt gần đó. Mẹ mừng quá, nắm tay nhau và cảm ơn mẹ mãi mãi.

Đến lúc đến trường, chúng tôi càng ngạc nhiên hơn, bạn có biết chuyện gì đã xảy ra không? – Tôi hào hứng nói với mẹ.

Khi mẹ tôi mỉm cười, mẹ nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói:

“Con đi nói cho mẹ biết.”

– Người nước ngoài chúng tôi giúp đỡ là giáo viên tiếng Anh của chúng tôi. Cô Mária sẽ bắt đầu dạy chúng tôi từ học kỳ này. Con bất ngờ lắm mẹ ạ. Cuối buổi học cô gặp chúng tôi cô lại cười và không ngớt lời khen chúng tôi ngoan và cảm ơn chúng tôi mãi không thôi.

Khi mẹ tôi lắng nghe câu chuyện của tôi, cuối cùng mẹ cũng mỉm cười, ôm lấy tôi và nói:

– Cô ơi, cô rất tự hào về cô, việc làm của cô đã thể hiện tình bạn của thiếu nhi nước ta với bạn bè năm châu.

Đất nước ta hàng năm phải hứng chịu rất nhiều cơn bão và mỗi khi cơn bão đi qua đã để lại biết bao khó khăn vất vả cho người dân vùng lũ. Cơn bão số 12 vừa qua để lại hậu quả nặng nề, nhưng nhờ sự chung tay giúp đỡ của các tấm lòng hảo tâm, đặc biệt là từ các nước trên thế giới, phần nào những mất mát đã được san sẻ. Đặc biệt, đất nước Liên bang Nga đã khơi dậy trong tôi sự cảm phục và khâm phục trước sự giúp đỡ nhiệt tình và khẩn thiết.

Ngày 4/11/2017, bão số. 12 (tên quốc tế Damrey) đổ bộ vào Nam Trung Bộ và quét qua một phần Tây Nguyên. Bão kèm theo gió giật mạnh đã khiến 27 người chết, 22 người mất tích, hơn 500 ngôi nhà bị sập và nhiều thiệt hại nặng nề khác. Nhiều người mất nhà chỉ trong một đêm.

Ngày 7/11, Tổng thống Nga Putin đã có cuộc hội đàm tại Việt Nam. Sau khi nghe báo cáo về ảnh hưởng của cơn bão số. Ngày 12/12, Nhân dân Việt Nam đã chỉ đạo Việt Nam hỗ trợ số tiền 5 triệu USD để khắc phục thiệt hại do bão Damrey gây ra. Và không chỉ vậy, chiếc máy bay của Bộ các tình trạng khẩn cấp Nga đã chở hàng viện trợ nhân đạo tới giúp đỡ người dân vùng lũ của Việt Nam.

Ngoài ra, Tổng thống Nga cũng kêu gọi các nước Hiệp hội Hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương thể hiện tình đoàn kết với Việt Nam, viện trợ, giúp đỡ người dân vùng lũ vượt qua khó khăn. Vì vậy, sau Liên bang Nga, còn có các nước khác như Nhật Bản, Trung Quốc… đã giúp đỡ tiền bạc, lương thực.

Xem thêm: Thời khóa biểu đầy đủ môn Khoa học xã hội lớp 3

Qua câu chuyện trên, chúng ta càng cảm phục về tinh thần thân thiện của người dân Nga – “lúc no một nắm bằng một bó no”. Nga đã thể hiện lòng tốt với nhân dân Việt Nam trong điều kiện khó khăn. Nhờ sự giúp đỡ này, nhiều người Việt Nam càng thêm tin tưởng rằng mối quan hệ giữa hai nước sẽ luôn chân thành, bền vững và sâu sắc dù thời gian có đổi thay.

Có một số cô chú người Lào sống trong ký túc xá của tôi. Họ là những cán bộ của nước bạn sang Việt Nam học tập, nghiên cứu. Họ là những người hòa đồng và thân thiện, đó là lý do tại sao mọi người đều thích họ. Tháng 4 vừa qua, Lào đón Tết cổ truyền, ai cũng muốn về nước sum họp với gia đình. Riêng chị Lay không về được vì Tết trùng vào thời điểm chị phải bảo vệ luận án. Khu ký túc xá đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ ấm cúng để tạo bất ngờ cho bà Lay.

Bà Lay đã ra khỏi phòng từ sáng sớm. Anh ấy luôn cười và cười với mọi người. Nhưng chắc hẳn ai cũng hiểu cảm giác trống vắng khi phải xa người thân trong những ngày lễ. Bà Lan ngạc nhiên hỏi sao không về ăn Tết, bà Lay chỉ buồn bã đáp chưa xong việc. Bà Lan sau đó bàn bạc với hàng xóm khi đi chợ, đi mua sắm sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Chiều tối, bà Lay trở về nhà. Mọi người đều tắt đèn trong bóng tối. Bà bật đèn lên, lũ trẻ chúng tôi vui vẻ đốt pháo và hô vang “Chúc mừng năm mới!”. Những quả bóng tròn được treo khắp nhà. Đèn nhấp nháy đang bật. Phòng khách nhà chị Lan đẹp lung linh. Bà Lay bước lên bàn tiệc. Những món ăn truyền thống của Lào được bày biện đẹp mắt trên bàn: xôi trắng, bánh xe vàng giòn, nhiều nộm hấp dẫn. Bà Lay xúc động gửi lời cảm ơn đến mọi người. Mọi người vui vẻ ngồi ăn và nói chuyện. Cô Lay cho biết đất nước của cô có nhiều phong tục độc đáo. Họ tổ chức lễ té nước để cầu nguyện nước sẽ gột rửa mọi điều xấu xa và bệnh tật. Ai bị ướt nhiều sẽ may mắn hơn. Người dân ở đó cũng nhảy và hát những bài hát lamvong vui nhộn. Bà Lay hát một bài dân ca Lào rất ngọt ngào và du dương. Bà Lan nhẹ nhàng thắt một sợi chỉ đỏ vào cổ tay bà Lay và chúc bà sức khỏe, hạnh phúc. Bà Lay thậm chí còn xúc động hơn.

Kết thúc bữa tiệc, bà Lay rối rít cảm ơn mọi người và cho biết đây sẽ là cái Tết đáng nhớ nhất của bà. Hình như nàng vơi đi nỗi nhớ quê da diết. Mọi người xung quanh cũng hài lòng vì đã mang đến cho bà Nằm không khí Tết. Tôi cũng rất may mắn được tham dự bữa tiệc ngày hôm đó. Nhờ cô ấy, tôi biết thêm về truyền thống dân tộc láng giềng. Lũ trẻ chúng tôi còn hẹn với nhau, khi lớn lên nhất định sẽ sang Lào đón Tết một ngày để được ăn món Lập ngon lành đó….

Tôi muốn nói về phong trào quyên góp để giúp đỡ người dân các nước bị ảnh hưởng bởi trận sóng thần xảy ra vào cuối năm 2004.

Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm. Người dân khắp nơi trên thế giới đang háo hức chuẩn bị chào đón năm mới với bao điều hứa hẹn đang chờ đón. Đột nhiên, trời và đất nổ ra trong cơn giận dữ. Bão tố, cuồng phong, sóng thần, động đất… ập đến bất ngờ, phá hủy nhiều cơ sở vật chất và cướp đi sinh mạng của hàng nghìn người. Bao sầu đau phủ kín cuộc đời. Cả nhân loại bàng hoàng, đau xót và ngay sau đó đã nhanh chóng tổ chức phong trào cứu trợ giúp đỡ đồng bào bị thiên tai.

Thay mặt nhân dân Việt Nam, Thủ tướng Phan Văn Khải và Chủ tịch nước Trần Đức Lương đã nhanh chóng bày tỏ lời chia buồn sâu sắc. Phong trào quyên góp đã diễn ra trên khắp đất nước. Trong khi xem TV, tôi thấy sự hỗ trợ đầu tiên từ các nhà lãnh đạo. Rồi các cơ quan, đoàn thể, abcxyz, abcxyz, các nhà máy, xí nghiệp, xí nghiệp… nhiệt tình hưởng ứng.

Trường tiểu học Lương Văn Can của chúng ta, trong tiết chào cờ sáng thứ hai, cô hiệu trưởng đã phát động phong trào quyên góp. Không khí trong trường, trong lớp khác hẳn mọi ngày, đâu đâu cũng bàn tán về hậu quả khủng khiếp của thiên tai mà biết bao người phải gánh chịu.

Sáng thứ Ba, hàng chục học sinh lớp 5 A mang “heo đất” đến lớp. Một cuộc “mổ lợn” diễn ra chóng vánh. Bao nhiêu tiền là tất cả các bạn đóng góp. Với số tiền tiết kiệm hàng năm là hai trăm nghìn, tôi dự định sẽ may quần áo mới và mua một chiếc cặp mới, nhưng lúc này tôi sẵn sàng đóng góp để chia sẻ nhu cầu với mọi người.

Chẳng mấy chốc món quà đã hoàn thành. Trên bàn giáo viên có những cọc tiền xu riêng, những cọc tiền giấy riêng. Các nhóm trưởng ghi danh sách của nhóm mình. Dù ít hay nhiều, không có ai là không đóng góp.

Cô giáo khai đã thu được tổng cộng 3.745.000 đồng. Đó là một con số “bất ngờ”. Cô giáo khen chúng tôi đã nhiệt tình ủng hộ phong trào. Cả lớp vỗ tay ầm ĩ. Những khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt lấp lánh đầy cảm xúc thật đáng yêu!

Chúng tôi thật sự đồng cảm và chia sẻ nỗi đau mất mát với các nạn nhân, đặc biệt là các em nhỏ. Số tiền chúng tôi đóng góp tuy không lớn nhưng thể hiện tình cảm chân thành và mong muốn mang đến sự an ủi, động viên cho các nạn nhân, làm vơi đi phần nào nỗi đau của họ. Phong trào quyên góp, nhân đạo này còn thể hiện truyền thống nhân ái rất hiếm có của dân tộc Việt Nam.

Nguồn: https://quatangtiny.com
Danh mục: Lớp học